Khổng Miếu, Khổng Phủ, Khổng Lâm nằm tại thành phố Khúc Phụ, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, là quê hương của người sáng lập Nho giáo Khổng Tử. Năm 1994, UNESCO đã đưa quần thể di tích này vào danh mục "Di sản văn hóa thế giới".

Năm 478 TCN, sau khi Khổng Tử mất được một năm, Lỗ Ai Công đã hạ lệnh thờ cúng Khổng Tử và cho tu sửa nhà ở của ông để thành miếu thờ. Năm 195 TCN, Hán Cao Tổ Lưu Bang đã đến nước Lỗ cúng lễ Khổng Tử theo đại lễ. Đây cũng là điểm khởi đầu cho các bậc đế vương đến cúng tế Khổng Tử. Vua Ung Chính nhà Thanh đích thân đôn đốc việc tu sửa để hình thành quy mô như ngày nay.
Tượng Đá trên Núi Bảo Bình.
Tượng đá chạm khắc trên núi Bảo Đỉnh nằm cách huyện Đại Túc 15km về phía Đông Bắc, được bắt đầu khắc vào năm thứ 6 Thuần Hy (Tống Hiếu Tông đời Nam Tống (1179). Đây là một trong những vùng đất linh thiêng của Phật giáo, dân gian có câu: "Thượng triều Nga Mi, hạ triều Bảo Đỉnh". Tượng khắc đá ở đây với trung tâm là vịnh Đại Phật, ngoài ra có:
Phía Đông có vịnh Tiểu Phật, tháp nghiêng, núi Long Đầu, núi Thù Thủy, dốc Hoàng Giác
Phía Nam có Cao Quan âm
Phía Tây có núi Quảng Đại, dốc Tùng Lâm, vách Phật tổ
Phía Bắc có Long Đàm, Phật đối mặt.
Tất cả gồm 13 cảnh quan trong đó Vịnh Đại Phật là thắng cảnh lớn nhất, có giá trị nghệ thuật cao nhất và được bảo tồn hoàn chỉnh nhất trong quần thể tượng khắc này.

Vịnh Đại Phật là một vách núi cong hình vó ngựa , dài khoảng 500m, rộng 15-30m với hơn 1 vạn pho tượng lớn nhỏ và tấm bia ghi lại lịch sử tạc tượng trên núi Bảo Đỉnh và lịch sử hình thành Phật giáo. Các pho tượng ở đây đều được chạm khắc trên vách núi với diện tích chạm khắc 3600m². Nghệ thuật chạm khắc ở đây rất tinh xảo, đề tài phản ánh trong các bức phù điêu rất phong phú, bố cục chặt chẽ, địa thế hoành tráng, cấu tứ nghệ thuật độc đáo mang đậm bản sắc Phật giáo.

Cung điện Potala nằm ở Lhasa, Khu Tự trị Tây Tạng, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Trên Đỉnh Nga Mi Sơn. Biển Mây.
Cầu gỗ phía Tây.

Khỉ đuôi ngắn bản địa của khu vực này.
Nga Mi sơn (tiếng Trung: 峨嵋山) hay núi Nga Mi hay Đại Quang Minh sơn là một ngọn núi nằm ở phía trung nam tỉnh Tứ Xuyên thuộc miền tây Trung Quốc, trên khu vực quá độ của lòng chảo Tứ Xuyên theo hướng cao nguyên Thanh-Tạng. Thông thường được viết là 峨眉山 và đôi khi là 峩嵋山 hay 峩眉山, nhưng cách phát âm không thay đổi.
Nga Mi sơn là một trong Tứ đại Phật giáo danh sơn. Vị Bồ Tát bảo trợ của Nga Mi sơn là Samantabhadra, trong tiếng Việt còn được gọi là Phổ Hiền bồ tát.
Đỉnh cao nhất của Nga Mi sơn là đỉnh Vạn Phật của ngọn núi chính Kim Đỉnh, với độ cao 3.099 m. Với địa thế cao chót vót, phong cảnh đẹp nên người ta nói tới Nga Mi sơn như là "Nga Mi thiên hạ tú". Là một trong Tứ đại Phật giáo danh sơn, tại Nga Mi sơn có khoảng 26 ngôi chùa; miếu, trong đó có 8 ngôi chùa; miếu lớn là cơ bản nhất. Người ta cho rằng Nga Mi sơn chính là đạo tràng của Phổ Hiền bồ tát.
Nga Mi sơn cùng bức tượng đại Phật Lạc sơn, bức tượng Phật tạc trên vách đá lớn nhất thế giới ở núi Thê Loan, được UNESCO công nhận là Di sản thế giới ngày 6 tháng 12 năm 1996.
Các nguồn tài liệu thế kỷ 16 và 17 có đề cập tới việc tập luyện võ thuật trong các ngôi chùa trên núi Nga Mi, là nguồn tham chiếu hiện còn lưu giữ được có niên đại sớm nhất nói tới chùa Thiếu Lâm như là khởi nguồn của võ thuật Trung Hoa. Trường phái võ thuật Nga Mi là sự kết hợp của Phật giáo với Đạo giáo.

Đại Hùng Bảo Điện, một ngôi đền trên đỉnh Cửu Hoa Sơn (九華山) thuộc tỉnh An Huy, cao 1.341 m, thông thường được gắn liền với Địa Tạng Bồ Tát.

Khu thắng cảnh Vũ Di Sơn nằm cách thành phố Vũ Di Sơn, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc 15km về phía Nam. Dãy núi này được mệnh danh là dãy núi đẹp nhất vùng Đông Nam Trung Quốc, "Phúc Kiến đệ nhất sơn", năm 1999 phần núi thuộc Phúc Kiến được UNESCO liệt vào danh sách Di sản thiên nhiên thế giới và Di sản văn hóa thế giới. Vũ Di là một trong những di sản văn hóa có diện tích lớn nhất Trung Quốc hiện nay với tổng diện tích 999,75km², trong đó diện tích khu thắng cảnh trung tâm là 635,75km². Vũ Di sơn bao gồm khu thắng cảnh núi, khu bảo tồn thiên nhiên và khu di chỉ thành Hán cổ.
Núi Vũ Di hoàn toàn không có dấu tích xây dựng của con người, tất cả đều do thiên nhiên ban tặng. Khu thắng cảnh núi Vũ Di dài 60km, nổi tiếng bởi địa thế của vùng đất Đan Hạ, xung quanh bao bọc bởi núi và nước, có nhiều đỉnh núi có hình thù kỳ quái, được gọi là "Tam tam, lục lục". "Tam tam" nghĩa là 3x3=9, chín khe suối nước trong xanh. 6x6=36, 36 đỉnh núi cao chọc trời. Trong đó, nổi tiếng nhất là đỉnh Đại Vương, đỉnh Ngọc Nữ và đỉnh Thiên Du... Thế núi đa dạng và phong phú.

Hằng Sơn có 18 thắng cảnh, ngày nay còn tồn tại Triều điện, Hội Tiên phủ, Cửu Thiên cung cùng Kim Long khẩu và Huyền Không tự.
Chùa Huyền Không cách cửa núi Hằng Sơn khoảng 3 km, được xây dựng khoảng cuối thời Bắc Ngụy với kiến trúc đặc sắc, có thể khái quát là "kì, huyền, xảo".
Chùa Huyền Không được xây cheo leo giữa lưng chừng núi. Bốn bên là núi cao nên khi xây chùa này, không bị gió lớn hoặc bảo táp làm sụp. Chùa này tuy hẹp, nhưng có thể ở được vài người. NR vào trong, có rất nhiều phòng, và ba từng. Trong có điện thờ Phật, nhưng lúc lên, vào trong thì hai chân hơi run. Vì chùa xây cả hơn nghìn năm rồi, nên không biết có bị sập bất tử hay không.
|

Khu thắng cảnh Vũ Di Sơn nằm cách thành phố Vũ Di Sơn, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc 15km về phía Nam. Dãy núi này được mệnh danh là dãy núi đẹp nhất vùng Đông Nam Trung Quốc, "Phúc Kiến đệ nhất sơn", năm 1999 phần núi thuộc Phúc Kiến được UNESCO liệt vào danh sách Di sản thiên nhiên thế giới và Di sản văn hóa thế giới. Vũ Di là một trong những di sản văn hóa có diện tích lớn nhất Trung Quốc hiện nay với tổng diện tích 999,75km², trong đó diện tích khu thắng cảnh trung tâm là 635,75km². Vũ Di sơn bao gồm khu thắng cảnh núi, khu bảo tồn thiên nhiên và khu di chỉ thành Hán cổ.
Núi Vũ Di hoàn toàn không có dấu tích xây dựng của con người, tất cả đều do thiên nhiên ban tặng. Khu thắng cảnh núi Vũ Di dài 60km, nổi tiếng bởi địa thế của vùng đất Đan Hạ, xung quanh bao bọc bởi núi và nước, có nhiều đỉnh núi có hình thù kỳ quái, được gọi là "Tam tam, lục lục". "Tam tam" nghĩa là 3x3=9, chín khe suối nước trong xanh. 6x6=36, 36 đỉnh núi cao chọc trời. Trong đó, nổi tiếng nhất là đỉnh Đại Vương, đỉnh Ngọc Nữ và đỉnh Thiên Du... Thế núi đa dạng và phong phú.
|

Đô Giang Yển (Giản thể: 都江堰, Phồn thể: 都江堰; Bính âm: Dū jiāng yàn) là một công trình hạ tầng thủy lợi được xây dựng vào năm 256 trước Công nguyên trong thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Hoa bởi nước Tần. Công trình này nằm ở sông Mân Giang ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, gần Thành Đô (成都, Chéngdu). Ngày nay công trình này vẫn đang được sử dụng và giúp tưới tiêu hơn 5300 km2 đất của khu vực này.
Trước khi được xây dựng
Đô Giang Yển lũ lụt hàng năm hoành hành gây hại cho người dân sống bên sông Mân Giang. Viên quan nhà Tần là Lý Băng (李冰,lǐ bīng) đã được phái tới Thành Đô làm khâm sai, đã quyết định cho khảo sát khu vực sông này với một số cư dân địa phương. Ông đã làm quen với thực địa địa mạo khu vực và dòng chảy của dòng sông và đã tìm ra nguồn nước của con sông. Nước chảy từ Mân Sơn và bắt đầu vào mùa Hè thì chảy xuống Mân Giang gây hại cho khu vực này.
Kế hoạch xây dựng con đập
Lý Băng đã quyết định chia dòng chảy con sông ra hai dòng để khiến cho một dòng nước tiếp tục chảy theo dòng bình thường của nó còn dòng kia chảy vào đồng ruộng của người dân. Nhưng đã có một vấn đề lớn. Ngọc Lũy sơn (một đồi đá) đã cản lối đi đến Đồng bằng Thành Đô. Ông đã hạ lệnh cắt một lối xuyên qua đồi này. Nhưng đá của đồi này quá cứng nên không đào được. Do đó ông đã hạ lệnh chất củi và cỏ lên trên đá và đốt, sau đó tưới nước lạnh lên. Việc thay đổi nhiệt độ này khiến đá nứt ra và họ đã có thể đào được đá. Công việc này mất 7 năm và cuối cùng họ đã đào được một lối xuyên qua đồi đến vùng đồng bằng với chiều rộng 20 m. Nông dân ở đây gọi nó là Bảo Bình Khẩu (cổ chai).

Khu thắng cảnh Vũ Lăng Nguyên (hay Võ Lăng Nguyên) nằm ở phía Tây Bắc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, bao gồm công viên rừng quốc gia Trang Gia giới, thung lũng Tố Khê và núi Thiên Tử. Năm 1992 đã được UNESCO ghi nhận là "Di sản thiên nhiên thế giới". Tên gọi Vũ Lăng Nguyên có nguồn gốc từ bài thơ "Đào nguyên hành" của một nhà thơ đời Đường ca ngợi vùng đất này, trong đó có chữ "Vũ Lăng Nguyên". Từ đó "Vũ Lăng Nguyên" được dùng để chỉ vùng đất này.
Vũ Lăng Nguyên thời viễn cổ là vùng đại dương mênh mông, thạch anh, nham cát trầm tích lại trên bờ biển. Trải qua quá tình vận động phức tạp của vỏ Trái Đất và tác dụng xâm thực xói mòn của nước đã hình thành một cảnh quan kỳ vĩ. Một rừng ngọn núi lô nhô khoảnh 243 ngọn cao trên 1000m và 34 con suối dài trên 2000m. Ở đây tập trung cả 5 sắc thái là kỳ vĩ, oai hùng, u tịch, hoang dã và tú lệ.
Ở Vũ Lăng Nguyên có nhiều cảnh quan mà các nơi khác không có. Đó là vịnh Tâhfn Đường trên núi Thiên Tử. Nó là một cái hố thiên nhiên lớn hình bán nguyệt với diện tích hơn 10m². Ba mặt là vách núi dựng đứng, hố sâu không thấy đáy, rất bí hiểm.
Rừng cây ở Vũ Lăng Nguyên có nhiều loại cây quý hiếm. Các loại cây gỗ quý trên thế giới đều có mặt ở đây. Cây lấy gỗ tới 517 loài, nhiều gấp đôi các loại cây lấy gỗ ở châu Âu. Vũ Lăng Nguyên còn là một vườn động vật thiên nhiên, đặc biệt là loại công có mào gà, có loài gà bối thủy lông đỏ vừa đi vừa bay trông rất dị hình và có nhiều loài chim muông địa phương đặc biệt chỉ có ở đây.

Đại Phật Lư Xá Na - 盧舍那大佛, cao 17,14 m, tại đỉnh Long Môn.
Hang đá Long Môn (tiếng Trung: 龍門石窟) hay Long Môn động, phiên âm Hán-Việt Long Môn thạch quật tọa lạc cách thành phố Lạc Dương 12 km về phía nam, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Các hang động này, chủ yếu mô tả các chủ đề về Phật giáo, được chạm khắc rải rác dọc theo hai núi Xiangshan (về phía đông) và Long Môn sơn (về phía tây). Sông Y Hà chảy theo hướng bắc giữa chúng. Vì lý do này, khu vực này thường được gọi là Y Khuyết (Cổng của sông Y). Từ phía bắc đến phía nam, khoảng cách có hang đá là 1 km. Cùng với hang Mạc Cao và Hang đá Vân Cương, hang đá Long Môn là một trong 3 địa điểm điêu khắc cổ đại nổi tiếng nhất ở Trung Quốc.
Cảnh hồ ngủ sắc

Khu thắng cảnh Hoàng Long nằm ở khe núi Hoàng Long thuộc huyện Tùng Phan, châu A Bá, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Đây là khe núi kéo dài từ Nam sang Bắc của dãy núi Ngọc Thúy, dài 7-8km. Tuy khe Hoàng Long chỉ cách khe Cửu Trại một ngọn núi nhưng do đó là núi tuyết nên phải đi vòng qua quãng đường dài 100km mới đến được khe Hoàng Long. Kết cấu địa chất nham thạch có nồng độ canxi cao nên các dòng suối chảy qua các khe núi này bào mòn các lớp đá và lắng đọng lại tạo thành các con đê. Cảnh đẹp nhất ở khu thắng cảnh Hoàng Loang là bãi nham thạch nằm dưới khe núi. Các lớp đất đá ở đây thường có màu vàng, nhấp nhô như những là sóng uốn lượn, trông giống như những con Rồng Vàng (Hoàng Long). Năm 1992, khu thắng cảnh Hoàng Long đã được UNESCO công nhận là "Di sản thiên nhiên thế giới".
(Theo community.vietfun.com)